Chất tử điện hạ – chương thứ mười hai

Chương thứ mười hai

Người dịch & edit : QT & Nyuhato


Đang lúc Tử Ly không biết nên như thế nào dời đi sự chú ý của Hoành Húc thì ngoài điện bỗng nhiên truyền đến tiếng người ầm ỹ lẫn những tiếng bước chân hỗn độn.  “Thích khách! Có thích khách! Bảo vệ bệ hạ!”

Đan xen vào âm thanh đó là bóng người cũng với hàng loạt bó đuốc, thậm chí mơ hồ còn có thể nghe thấy tiếng va chạm kim loại “Loảng xoảng loảng xoảng” .

Vừa rồi mâu thuẫn một hồi, Tử Ly vốn đã khiến Hoành Húc tích tụ khí giận như một ngòi nổ đang sắp sửa bùng phát. Thế nhưng hắn vẫn còn chưa kịp đem cậu nghiền nát thành tro, điều này một phần là do Tử Ly miệng mồm lanh lẹ, nhanh trí mà không hấp tấp, cẩn thận từng câu chữ nhằm không châm ngòi cho “viên hỏa đạn” Hoành Húc. Ấy vậy mà bây giờ, vận cậu có “tốt” không kia chứ khi có người cư nhiên chích cháy “ngòi nổ” lại còn ngu xuẩn mà quạt cho nó bùng phát nhanh hơn nữa. !

Hoành Húc nén giận, mặt tối sầm lại thoạt trông cứ như một con mèo bị giẫm phải đuôi, à không, phải nói là con rồng bị người chọc tiết thì đúng hơn, ngay lập tức buông ra Tử Ly, bước xuống giường, một cước đạp mạnh mở toang cửa phòng.  Tình huống bên ngoài quả nhiên hỗn loạn như cậu nghĩ. Một toán thị vệ thân đeo gươm giáo đang bao vây một tên hắc y nhân che mặt, từ theo thân hình có thể phỏng đoán thích khách là một tên nam tử.

Tên thích khách kia thân thủ thập phần nhanh nhẹn, sử dụng hai thanh đao hình bán cung, lưỡi dao sắc bén vũ động liên tục tạo thành những đường kiếm khí vô cùng sắc bén làm cho đám thị vệ không thể tới gần hắn trong phạm vi một thước.

Cả một đội hộ quân được huấn luyện nghiêm ngặt bị hắn đánh cho bát nháo trận hình lên, cứ thế mà bại lui.

Thích khách thành thạo đối phó mấy chục thị vệ chung quanh, vừa đánh vừa dời theo hướng phòng ngủ của Hoành Húc, nhưng càng ngày đám quân càng xuất hiện nhiều, thích khách cũng dần dần tỏ vẻ lực bất tòng tâm , mặt nhăn nhíu, hắn biết mình không thể giữ tình trạng này mãi, dù sao sức chịu đựng là có giới hạn. Do đó, phải tốc chiến tốc thắng, cho nên khi thấy cánh cửa phòng ngủ hoàng đế mở ra mà chẳng ai khác chính Sở Kinh vương Hoành Húc đứng ngay trước cửa, hắn lập tức vung đao giải quyết vài tên hộ quân chắn đường rồi giẫm lên bả vai bọn họ, mượn lực nhảy về phía trước, giơ lên loan đao hướng tới vị đế vương đang mang một khuôn mặt bình tĩnh đứng một bên xem cuộc chiến mà đâm.

Nếu là người khác trong tình cảnh này liền nhất định trước thì sửng sốt sau là sợ hãi tột độ nhưng Hoành Húc thì chỉ lạnh lùng mà nhìn lưỡi đao đang càng ngày càng tiến đến gần mình, cũng không thấy rõ hắn đến tột cùng là làm cái quái gì, chỉ biết khi bọn thị vệ phục hồi tinh thần lại thì tên thích khách kia đã tựa như một con chim bị bẻ gãy cánh, vô lực hất tung về phía sau, ngã thật mạnh xuống đất.

Thích khách ôm chặt ngực, gian nan ngẩng đầu, hướng đôi mắt kinh nghi bất định mà nhìn Hoành Húc đứng cao cao phía trước, chỉ với một động tác, khăn che mặt trông như thể bị thấm ướt dầu mà dán chặt vào gương mặt, xem ra đúng là hộc máu. !

Thân thủ thật là khủng khiếp ! Tên thích khách bàng hoàng. Công phu của hắn tại vùng đất này đã là cao thủ số một số hai, vì cái gì tên hoàng đế kia không tốn sức chút nào mà có thể né tránh một đòn chí mệnh, đã vậy còn có thể không động thủ, chỉ dùng nội lực là đủ khiến hắn bị thương nặng đến thế này?

Thích khách xụi lơ  tứ chi hoảng sợ mà nhìn Hoành Húc từ từ bước xuống bậc. Gương mặt không chút biến sắc, đi đến bên cạnh hắc y nhân, trong mắt hắn lóe lên một tia sắc bén âm hàn làm cho thích khách nhịn không được rùng mình một cái.

“Ngươi…. giết ta đi!”

Hoành Húc liếc nam tử trên đất như đang nhìn một con kiến “Giết ngươi? Muốn chết như vậy sao?”

“Aâ…Hừ ….”  Nam tử rên lên, cánh tay vô lực gắng gượng muốn hất bàn chân đang hung hăng giẫm lên xương sườn mình như thể muốn nghiền nó ra thành mảnh vụn.

“Đây đúng là vận mệnh đầy bi ai của kẻ phải chấp nhận làm “nhân vật phụ” mà, sống cũng không hoan hỉ mà chết cũng không thống khoái.” Tử Ly thầm nhận xét, nằm sấp cạnh cửa mà trộm quan sát  tình huống bên ngoài. Mỗi lần bàn chân kia chuyển động là mỗi lần tim Tử Ly run lên từng đợt.

Người nam nhân này chẳng những lãnh khốc vô tình còn là kẻ thích ngược cuồng thể xác mà… Người ta cho dù muốn ám sát ngươi, nhưng rốt cuộc cũng đã bị ngươi đem hắn đánh thành bán tàn bất phế rồi còn đâu! Ngươi còn như vậy tàn nhẫn, nhắm ngay miệng vết thương của người ta mà giẫm lên, ngẫm lại thấy…. *Run cầm cập*

Cuối cùng, Tử Ly thừa dịp mọi người đều đổ dồn sự chú ý ở thích khách, liền men theo mép tường, nhẹ nhàng hướng cửa đại điện bỏ đi.

“Hô ——” Thoát khỏi cái hang hổ hùm kia an toàn, Tử Ly không nhịn được mà bật ra tiếng thở phào. Nhưng còn chưa kịp cao hứng, từ phía sau lưng, một bàn tay vươn tới bịt kín miệng cậu, lôi cả người về phía sau.

———————————————————————-

P/s : Nó ngắn là tại tác giả nhá, ko phải tại bạn nyu ^^” .

Note: Cũng muốn sẵn đây nói luôn, đề nghị không ai đem bản dịch của nyu đi bất cứ đâu, chỉ có để dẫn link lại trang này, ngoài ra không được phép lôi nó đi đâu cả =”=. Sau vụ của bé Fuu bị đạo fic là chỉ sỗ nhịn của bạn Nyu nó giảm xoành xoạch rồi. H chỉ cần một cái j manh động thôi là bạn Nyu bùng nổ lúc đó thì nạn nhân bị “xả, chém, chặt” tới cỡ nào thì đừng có trách à.

Ta nhịn ko phải là ta hiền nhé ! Như mấy bạn kia hiền quá để bị lấn tới =”= Cảnh báo trước cho người nào thích trò “đạo fic” hen.

Đi dịch chap kế với con diều đây *Vẫy vẫy*

Một tuần tốt lành nhé mọi người ! ^^

13 thoughts on “Chất tử điện hạ – chương thứ mười hai

  1. “à không, phải nói là con rồng bị người chọc tiết thì đúng hơn, ngay lập tức buông ra Tử Ly” ~> “buông Tử Ly ra” chứ Nyu nhỉ ^^
    “ưỡi dao sắc bén vũ động liên tục tạo thành nhưng đường kiếm khí vô cùng sắc bén làm cho đám thị vệ không thể tới gần hắn trong phạm vi một thước.” ~> “những đường kiếm khí”🙂
    “Nếu là người khác trong tình cảnh này liền nhất đình trước thì sửng sốt sau là sợ hãi tột độ” ~> “nhất định”
    “Nam tử rên lên, cánh tay vô lực gắng gượng muốn hất bàn chân đang hung hăng giẫm lên xương sườn mình như thể muốn nghiền nó ra thành mảnh vụng.” ~> “mảnh vụn”
    hic… giờ Nyu dịch chap kế với “Con diều”, thế còn Thư Ca thì sao???
    *khóc ròng*
    à dù sao cũng phải cám ơn vì đã edit :”>:”>:”>

    • buông ra tử Ly với buông tử ly ra là bằng nghĩa.. ^^ Mấy cái kia thanks bạn nhá, nyu sửa ngay.

      THư ca thì…up con diều xong sẽ up thư ca ^^… đan xen ^^

  2. Quả không hoài công tớ chờ đợi mòn mỏi. Tớ rất thích truyện này nhưng điều làm tớ yêu hơn cả là phong thái làm việc hết sức chăm chút, nghiêm túc của bạn. Cám ơn bạn rất nhiều!

  3. [Thân thủ thật là khủng khiếp ! Tên thích khách bàng hoàng. Công phu của hắn tại vùng đất này đã là cao thủ số một số hai, vì cái gì tên hoàng đế kia không tốn sức chút nào mà có thể né tránh một đòn trí mệnh, đã vậy còn có thể không động thủ, chỉ dùng nội lực là đủ khiến hắn bị thương nặng đến thế này?]

    –> Là chí mệnh hoặc chí mạng mới đúng. Mình thấy rất nhiều bạn dùng trí. Nên mình cũng thắc mắc nên mò mẫm đi tra từ điển. Cũng đã hỏi qua khá nhiều người nữa. Mình đọc không ít truyện thì thấy là “chí” chứ không phải “trí”.

  4. Ây da da, chờ bao nhiêu ngày, cuối cùng cũng đọc được CTĐH. Ai bảo chap 11 nhè ngay lúc gay cấn mà cut, làm ta khong có lòng dạ nào đọc CD với TC. Không biết đoạn cuối là bị ai tóm cổ vậy a? Lại chong đèn ngồi chờ chap tiếp.

  5. akak lạy chúa, lạy thánh ala, nam mô quan thế âm bồ tát……… cuối cùng con cũng chờ đc đến ngày ra chap 12!
    quả thật là càng ngày chap nó lại càng ngắn nhg mà càng ngày lại càng thú vị!!! ^_^

  6. troi oi.tuong em bi an rui chu. hoa ra con chua bi nua. ko hiu sao ta cu thich may em thu bi anh cong an le le mot chut. hixxxxxxxxxx.ta benh ah??

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s