Khách sạn Ánh Nguyệt 2

MoonLight hotel
Cococatz

Chương 2

Chào mừng các vị đến với khách sạn Ánh Nguyệt – Welcome to the Moonlight Hotel

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

“Cuối cùng thì cũng tới!” Shinichi nói, đặt cái balô xuống rồi nhìn xung quanh sân bay. Anh quay sang Kaito và Heiji- hai anh chàng vẫn đang ngấu ghiến ăn bánh lấy từ trên máy bay.
“Giờ việc ta cần làm là tìm một xe taxi”
“Này…” Kaito nhìn lướt qua đám đông trên sân bay ” Hakuba có thể cho chúng ta quá gian” Anh gật đầu hướng mắt về một phương.
Shinichi phải ngạc nhiên trước sự tinh mắt của Kaito. Anh không thể nào thấy được Hakuba cho đến khi cậu ta chỉ còn cách họ khoảng 10 mét. Hakuba mỉm cười vẫy cao tay ý ‘tới đây nào!’

Ba người họ đi theo Hakuba ra khỏi sân bay, và thấy cậu ta bước vào một chiếc BMW to, đen nhánh.
Người lái xe đứng sẵn kế bên, mở cửa cho họ.
“Mừng khi gặp các cậu!” Hakuba nói phần khởi “Vào trong đi! Sẽ dễ nói chuyện hơn!”
“Hay là một cuộc đấu khẩu hấp dẫn cũ mèm!” Kaito làu bàu khi ngồi vào ghế.

“Xe của cậu à?” Heiji hỏi Hakuba.
“Eh? Không, xe này của bố tớ. Ông ấy cho tớ mượn bất cứ khi nào tớ muốn. Tất nhiên là cộng luôn vị tài xế” Hakuba trả lời rồi bắt gặp nụ cười toe toét trên mặt Kudou.
“Ít ra thì cậu không dùng xe cảnh sát đến đón bọn tớ!” Kudou gật gù, ngay sau đó nhận được một cái lườm cay cú từ Heiji.
“Tớ đã tính như thế nhưng rồi nghĩ lại thấy chuyến hành trình khá dài mà đi bằng xe cảnh sát thì không thoải mái chút nào!” Hakuba phá lên cười.

“Phải, phải rồi, nên cậu được một chiếc xe sang trọng từ một ông bố nhiệt tình chứ gì! Giờ vào vấn đề chính chưa? Viên kim cương Padorna ấy?” Kaito hỏi mất kiên nhẫn, trông có vẻ khá khó chịu.
“Cậu vẫn không thay đổi chút nào, Kaito.” Hakuba nhận xét “Aoko thế nào rồi? Tớ mong là cô ấy sẽ tìm được một người khác xứng đáng hơn cậu trong danh phận bạn trai Aoko!”
“Hey!!Cậu—-”
Kudou chen ngang bàn tay của mình để ngưng cuộc cãi vã này. “CHÚNG TA NGHE nội dung chính đi, Hakuba”
Đáp lại cậu chính là hình ảnh hai kẻ mắt to trừng mắt nhỏ bắn tia lửa điện của hai tên thiếu niên.
‘Hai tên này sẽ chẳng bao giờ chính chắn lên được’ Heiji nghĩ.

“Chúng ta sẽ đi đến một thị trấn gần bờ biển-Bournemouth” Hakuba nói. “Khách sạn chúng ta ở là Moonlight – Ánh Nguyệt. Đó là một lâu đài thuộc quyến sở hữu của một gia đình quý tộc hoàng gia.Thật ra thì cuộc sống squý tộc của họ chấm dứt từ 10 năm trước. Đó là nguyên nhân họ lấy ra một số phòng trống để làm khách sạn”
“Chủ nhân của cái khách sạn là ông Norferk, ông ta có 3 người con trai cùng hai đứa con gái. Hai người chị của ông cùng chồng họ cùng sống chung trong toà lâu đài này. Có vài người hầu, mấy quản gia, người làm vườn—nhiều lắm”
“Vậy còn bà Norferk thì sao?” Heiji hỏi trong khi đang cố nhớ hết những cái tên lạ lùng đó.
“Không, Heiji, phải gọi là QUÝ BÀ Norferk. Bà ấy đã qua đời 7 năm về trước khi Richard 11 tuổi” Hakuba trả lời buồn rầu.
“Richard là người con út của ông Norferk và cậu ấy là bạn tốt nhất của tớ”
“Vậy ai bị ám sát trong gia tộc này? Vụ việc chính là sao?” Shinichi hỏi.
“Quý bà Norferk” Hakuba nói chậm rãi.
“CÁI GÌ???” Shinichi và Heiji hét lên “Bà ấy đã chết 7 năm trước rồi mà?”
“Tớ biết, tớ biết” Hakuba mỉm cười “Nhưng bình tĩnh nào, gia đình họ tin rằng quý bà Norferk bị một người trong gia tộc giết hại và hồn bà ấy trở về để trả thù”
Hakuba bất chợt thấy nét mặt của những anh chàng chuyển đổi liên tục từ muốn phá lên cười và tức điên lên.
“Đây đúng là một việc nhảm nhí nhất mà tớ từng nghe” Kaito gào lên “Làm gì có ma trên đời này?”
“Làm sao cậu biết chắc được?” Hakuba cãi lại “Richard không bao giờ nói dối tớ, cậu ấy đã nhờ tớ giúp đỡ và đó là việc tớ đang làm!”
“Vậy còn về Tổ Chức Áo Đen thì sao?” Heiji hỏi
“Rồi viên Pardona nữa?”
“Cậu và viên kim cương ấy có liên quan gì chứ?” Hakuba làu bàu khó chịu nhưng anh quyết định tiếp tục câu chuyện.
“Thì—- vật gia bảo của dòng họ này chính là viên kim cương Pardona. Nó đã xuất hiện trong ngôi nhà này từ hàng trăm năm trước” Hakuba trả lời rồi quay nhìn Kaito đang có gương mặt đầy vẻ tò mò.
“Richard nói với tớ rằng viên kim cương ấy đã được giấu trong toà lâu đài này nhưng đến giờ vẫn không ai có thể tìm hấy. Họ nghĩ rằng ông Norferk biết chỗ giấu viên kim cương đó nhưng ông ấy không nói gì. Tớ nghĩ là ông ấy đang cố bảo vệ nó. Tuần trước có 2 tên trộm đột nhập vào lầu đài và chúng mặc đồ đen theo sự nhận biết của Richard.Chúng đã trốn thoát, gia tộc nghĩ rằng bọn trộm đang tìm kiếm viên kim cương”
“Thì sao?” Heiji trả lời “Bọn trộm thường mặc đồ đen để dẽ hành động và không bị phát hiện”
Dứt câu nói Heiji nhận được từ Shinichi và Kaitto những tiếng xôn xao không đồng tình với lời phát ngôn của cậu.
“Gì chứ?” Heiji hỏi gặng lại.
“Phải nhưng 2 tên đó lại mặc đồ đen giữa ban ngày mà thiết kế của lâu đài hầu hết là trắng và đỏ. Dù họ có ngốc lắm thì cũng phải nhận ra điều đó chứ hay chúng có lý do đặc biệt để mặc đồ đen” Hakuba nói.
“Có lẽ chúng chỉ giống—” Heiji nói với vẻ không nghĩ rằng 2 tên trộm này có liên hệ gì tới bọn Áo Đen.

Cuộc trò chuyện của họ bọ cắt ngang khi chiếc xe đột ngột dừng lại. Vị tài xế mở cửa xe cho họ, lấy hành lí ra rồi chào tạm biệt.
Trước mặt họ là toà lâu đài đồ sộ Ánh Nguyệt. Nó thật to lớn với gần 100 phòng, cả ngàn cửa sổ, một khu vườn lớn cùng vô số những bậc thang. Nhưng nó không phải là điều đập vào mắt những người khách lạ đến viến thăm, mà chính là sự cổ kính của nó. Những dây thường xuân quấn quanh lâu đài tạo một cảm giác cổ kính.
“Wow–” Heiji thốt lên “Eh—- Đẹp”
“Thật sao?” Kaito nhíu mày “Tó lại thấy nó theo kiểu :ma ám, bí ẩn hay—”
Hakuba gật đầu “Yeah, đó là phong cách của dạng nhà nước Anh khi xưa đó. Tớ rất thích nó” Anh nhấc bổng cái balô của mình lên.
“Coi nào, ta vào trong gặp gia tộc này đi”
Bất chợt họ nhìn thấy một cô bé gái với mái tóc vàng hoe cùng bộ váy đen, vừa nhún nhảy trên những bậc thang vừa hát, phẩy nhẹ những cành hoa trên tay. Phỉa nói rằng khuôn mặt xinh xắn cùng đôi mắt xanh ấy khiến ai cũng phải thốt lên : “Awwwww!—Thật là dễ thương!”
Rồi những chàng trai nghe lời bài hát:

*Chào mừng đến với khác sạn Ánh Nguyệt
Khắp nơi phủ lấy bằng những lời nguyền êm ái
Địa ngục và thiên đàn không phân rõ
Ma quỷ cất tiếng hát đêm đêm
Đón lấy linh hồn đang rời xa nhân thế của bạn
Trong một góc tối của căn phòng
Hãy chờ đợi tử thần đến với bạn
Vĩnh viễn không có lối thoát
Bạn sẽ tan biến vào hư không
Ít nhất đây là lần bạn không thể biết được
Đây là mộng hay là thực.

Các cậu trai nhìn cô bé hát vang đến khi biến mất vào toà lâu đài. Họ vẫn còn nghe giọng hát trong trẻo của cô bé gái còn âm vang. 4 chàng trai trẻ nhìn lẫn nhau…Trời bắt đầu trút cơn mưa nặng hạt.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s