Khách sạn Ánh Nguyệt 3

Khách sạn Ánh Nguyệt 3

Moonlight Hotel
Cococatz
chap3

Bleeding Potrait – Bức chân dung chảy máu

~~~~~~~~~~~~~~~~~

“Em— cái bài hát đó nghe kinh quá!” Hakuba nói khi anh bắt đầu nhấn chuông cửa.
“Cậu biết cô bé đó chứ?” Heiji hỏi
“Không biết. Chưa bao giờ gặp trước kia”

Cánh cửa hé mở. Thường thì những dạng mở cửa như thế này người ra đón sẽ là một người đàn ông lớn tuổi nhưng lần này thay vào đó là một cậu trai trẻ đẹp.

“Hakuba!Cuối cùng thì cậu đã đến!” Chàng trai trẻ hét lên mừng rỡ. Cậu ta có đôi mắt màu xanh cùng mái tóc nâu nhạt.

“Thật là niềm vui sướng khi gặp lại cậu, Richard” Hakuba trả lời theo phong cách lịch sự RẤT ‘người Anh’ của mình. “Và đây là những người bạn mà tớ đã kể cho cậu nghe: Shinichi Kudou, Heiji Hattori, và—em Kuroba Kaito”

Mắt Richard sáng lên rạng rỡ, mỉm cười ” Thật là những cái tên thú vị. Tôi rất vui khi quen biết các bạn. Tôi tên là Richard Norferk” Nói rồi cậu bắt tay với họ. “Xin mời vào” Richard đẩy cánh cửa mở rộng, qươ tay theo cách đón khách của khách sạn.

Khi các cậu trai trẻ bước vào tòa lâu đài họ để ý thấy cách thiết kế bên trong là một sự hỗn hợp giữa phong cách khách sạn, lâu đài và phòng tranh. Có rất nhiều bức tranh chân dung lớn ở đây. Và nó tạo cho các chàng trai chúng ta cảm giác như đang bị ai đó theo dõi.
Thảm đỏ, những rém cửa dài và cũ, vật dụng vỏ cây sồi cùng những chiếc gương nặng nề. Tất cả tạo nên một không gian trang trọng và cổ kính cho tòa lâu đài. Họ nhìn quanh đại sảnh và ngạc nhiên trước sự đồ sộ của tòa lâu đài.

Tòa nhà không hoàn toàn tối như mực. Khắp nới đều thấp thoáng ánh sáng và những ngọn đền huyền ảo. Ít ra thì nó che lấp được cho các chàng trai cảm giác âm u ma quỷ bởi những bức chân dung. Dù sao thì nó cũng làm họ thấy thoải mái.

“Thức ăn!!” Heiji hét toáng lên vừa lúc họ đi ngang qua nhà bếp. Anh chàng quay đầu hỏi *thơ ngây* “Chừng nào đến giờ ăn trưa thế?”
Richard mỉm cười. Anh đang dẫn nhóm người đến phòng nghỉ của họ trên cầu thang. Anh quay đầu lại, nhìn Heiji “Chúng tôi có yorrkshire putdinh hay bánh putdinh đen, khoai nghiền nhừ, thịt lợn, thịt bò, thịt gà. Chúng tôi còn có bánh nướng nhân ngọt hay bánh kem”

“Nghe hấp dẫn quá!” Kaito thốt lên, ra vẻ như sành sỏi tiếng Anh. “Nhưng bánh putdinh đen là cái gì?”
Hakuba cười toe toét “Đó là bánh putdinh máu. Nó được làm từ máu đấy!” nhìn khuôn mặt Kaito chuyển đủ màu sắc.
“Ở đây còn có cá, đỡ hơn chứ?” Richard hỏi, nhưng anh bắt gặp khuôn mặt Kaito chuyển từ kinh tởm vì món bánh putdinh thành nét mặt lộ rõ sự khiếp sợ.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Bốn chàng trai chỉ có 2 phòng để CHIA SẺ. Mỗi phòng có 2 chiếc giường đơn, và điều đó thật đơn giản để biết 2 người nào KHÔNG NÊN ở chung phòng với nhau.
“Tớ sẽ không chung phòng với Kaito! Tớ đoán là cậu ta sẽ NGÁY như sấm!” Heijji nói, đứng trước cửa phòng.
“GÌ chứ? Còn tớ thì biết cậu sẽ đánh rắm vào buổi tối đó!” Kaito cãi lại.

Trong khi đó thì Richard cứ liên tục chớp mắt tò mò vì các chàng trai đang CÃI nhau bằng tiếng NHẬT.
“Ok. ok! Thôi thì thế này nhé!” Shinchi hòa giải “Tớ sẽ ngủ chung phòng với Kaito, còn Heijji với Hakuba, được chứ?”
Heiji nhún vai “Tớ thì không sao. Ít ra tớ không giống như những ai kia cứ như 2 đứa con nít!”

~~~~~~~~~~~~
Sau khi phòng nghỉ được sắp xếp, bốn chàng ttrai đi theo Richard làm một cuộc tham quan nhỏ. Và Kudou bất chợt để ý, mọi người trong cái nhà này đều mặc đồ đen : nhũng người hầu, quản gia, cả những người đầu bếp. Heiji thì thấy họ nhìn cả nhóm với con mắt tò mò.

“Nhìn gì? Bọ chưa bao giờ thấy người Nhật hả??” Heiji cáu gắt.
“Có chuyện gì xảy ra thế?” Kudou hỏi Richard “Sao tất cả mọi người đều mắc đồ đen?”
Sau câu hỏi của Shinichi, mắt Richard biến chuyển khác thường, nó bị vây lấy bởi một nỗi buồn khôn thấu. “Lễ tang. Chúng tôi vừa chôn cất cha tôi sáng nay”

“CÁI GÌ?” Hakuba hét lên bàng hoàng “Ngài Norferk đã chết?”
“Phải chuyện xảy ra cách đây 2 hôm. Tớ-tớ đã tìm thấy xác ông ấy ở bãi biển—” Richard nói với cặp mắt đỏ hoe, anh nhìn trông thật xanh xao và suy sụp. “Tớ ti-tin rằng có người đã hãm hại ông ấy—nhưng tớ lại không có bằng chứng—Hakuba—Tớ không biết phải làm gì nữa—”
Hakuba nhẹ nhàng đặt tay lên vai Richard “Cậu có muốn trút tâm sự không? Ta tìm một nơi nào đó nhé”

“HAKUBA! THẬT LÀ BẤT NGỜ!” Một người phụ nữ ré lên khi bà ta đang bước xuống cầu thang. Rồi bà chạy đến ôm chầm lấy cậu ta cùng nụ hôn chào hỏi 2 bên má. Tất nhiên theo phép chào, Hakuba đáp cái ôm hôn nhiệt tình này lại.

“Tớ sẽ không BAO GIỜ dùng cái kiểu chào hỏi dạng Anh này” Heiji lầm bầm gần như muốn hét lên, anh chàng bước thụt lại cách xa Hakuba ra, đề phòng trường hợp người phụ nữ chúy ý cậu và lại ‘chào’ kiểu đó.

“Richard! Sao con không nói cho cô biết rằng Hakuba sẽ tới?” Người phụ nữ nói với nụ cười thân thiện hiện trên khuôn mặt. Bà khoảng độ tuổi tứ tuần có một mái tóc cùng cặp mắt nâu nhạt.
“Và những cậu bé bảnh trai này là ai đây?”
“Để tôi giới thiệu với các bạn, đây là cô ruột tôi : Louise. Đừng có hoảng lên như thế, cô ấy sẽ chẳng làm thịt mấy cậu đâu. Chỉ là thỉnh thoảng cô ấy quá thân thiện thôi!”
“Bữa cơm tối đã chuẩn bị đâu vào đấy, rất mong các cậu sẽ cùng dùng bữa tối với chúng tôi!” Bà Louise nói rồi rời khỏi nhóm các cậu trai để tìm một người giúp việc về việc mấy cái cửa sổ chưa được lau chùi sạch sẽ.

“Mấy cậu sẽ được gặp họ hàng nhà tớ tại bữa ăn tối thôi!” Richard nói.
“Em-Richard— Chúng tớ đã thấy một cô bé gái?” Heiji đột nhiên chuyển đề tài ” Cô bé ấy có phải là con của một trong mấy cô ruột của bạn?”

“Có bé gái nào?” Richard hỏi, chớp mắt ngạc nhiên. “Trong khách sạn của chúng tôi không có trẻ em, hơn nữa khách sạn đã đóng cửa từ hôm qua để chuẩn bị cho lễ tang”
“Nhưng— Rõ ràng là tụi tớ thấy một cô bé tóc vàng mắt xanh đọ khoảng 6-7 tuổi gì đó”

Họ vừa đi vừa trò chuyện nên chẳng mấy chốc đã đến cuối hành lang. Ở đó chỉ có một lối rẽ phải và hình dạng của nó thì giống như chữ ‘L’ vậy.
Kaito thì từ nãy đến giờ vẫn làm thinh không nói gì, chỉ dáo dát nhìn khắp nơi. Rồi đột nhiên cậu ta thấy cái gì đó trên tường

“Em, các cậu” Kaito gọi, giọng anh chàng có vẻ như muốn gào lên và lẫn chút ngạc nhiên.
“Richard, CHÍNH là cô bé ĐÓ” Kaito lấy tay chỉ về hướng một trong những bức chân dung ở góc cuối của hành lang. Nó là một bức tranh vẽ một cô bé gái mặc chiếc váy đen huyền, trên tay là những cành hoa trắng. CÒn đôi mắt xanh cuốn hút ấy thì đang nhìn thẳng vào các chàng trai chúng ta.
Richard bất thình lình phá lên cười ” Trời ạ, đó là bức chân dung của mẹ tôi, Lady Norferk, nó được vẽ khi bà lên 6 tuổi. Mẹ tôi đã mất cách đây 7 năm”

Heiji định buột miệng nói nhưng Hakuba giơ tay ngăng lại “yeah, tớ nghĩ có lẽ tại vì chuyến bay nên đâm ra quáng gà. Có lẽ lúc đó bọn tớ chẳng thấy gì cả” Hakuba miệng thì nói thế còn mắt thì cứ đăm đăm nhìn bức chân dung. Giờ đây một cảm giác bất an bắt đầu đeo bám lấy họ.

Khi các cậu trai bước xuống tầng trệt, họ nhìn nhau bằng ánh mắt ngờ vực. Họ RÕ RÀNG là ĐÃ thấy cố bé đó bước xuống lầu. Và cô bé giống hệt bà Norferk.

Shinichi nhăn mặt. Anh đã có một cảm giác không hay về nơi này ngay từ đầu, nhưng sự tò mò về những điều kỳ bí bao quanh ngôi nhà này đã thúc đẩy anh đi tiếp. Có vẻ như cái ‘giác quan thám tử’ của anh đã làm việc ngay từ khi anh bước châ vào cái khách sạn Ánh Nguyệt này. Bất chợt….

“AHHHHHHHHHHHHHHHH”***

Các cậu trai giật bắn mình khi nhận ra tiếng hét ấy xuất phát từ phía sau lưng họ. Họ quay lại chỗ cũ thì thấy một người phụ nữ trẻ ngã quỵ xuống sàn, cô há hốc mồm, gương mặt thì trằng bệt ra, người thì run lên.
“Anne!” Richard hét lớn, chạy về hướng chị mình “Chuyện gì thế?”Các chàng trai chạy phía sau Richard thấy tay cô ta chỉ về hướng bức chân dung.
“Mum—um—đôi mắt ” Anne cố gắn thốt lên trong sự kinh hoàng tột độ.
Kaito, Shinichi, Heijji cùng nhìn lên một lượt về hướng bức tranh đó. Họ nhận ra điều gì đã làm người phụ nữ kinh hoàng.

Đó là bức tranh họ thấy lúc nãy. Bức tranh của quý bà Norferk. Nếu đôi mắt phải có màu xanh và trằng như lúc nãy thì giờ đây nó nhuộm thắm màu đỏ. Màu của máu. Đôi mắt xanh quyến rũ của bà đã không còn mà giờ đây…..trên bức tranh ấy xuất hiện hai hàng máu chảy dài từ đôi mắt xuống khuôn mặt xanh xao của bà.
Hai tròng mắt đen láy rỗng tuếch của bà nhìn thẳng vào các cậu trai. Nhìn cứ như bà đang khóc bằng chính máu của mình khi không còn một giột nước mắt nào trong người.

Bất chợt, một phần của bài hát mà họ đã nghe từ cô bé đó hiện rõ mồng một trong đầu Heiji, cũng với giọng hát ngọt ngào đáng yêu đó….

“Trong một góc tối căn phòng
Hãy chờ đợi tử thần đến với bạn
Vĩnh viễn không có lối thoát
Bạn sẽ tan biến vào hư không
Ít nhất đây là lần bạn không thể biết được
Đây là mộng hay là thực.”

‘English’
“In the corner of the darkest room
Awaits your most horrid doom
For once you can never tell
If this is nightmare or its real.”

TBC

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s